[Thực hành] Hệ các đối tượng hình học

Mục tiêu: Luyện tập kỹ năng lập bản thiết kế và triển khai lớp đối tượng kế thừa. Điều kiện: Biết cách thiết kế và triển khai lớp đối tượng kế thừa. Mô tả: Thiết kế lớp đối tượng Shape và các lớp con của nó thành giản đồ UML theo mô tả dưới đây: Lớp Shape Có

Cài đè và nạp chồng

Ta đã học về “nạp chồng” ở các chương trước. Tuy nhiên thuật ngữ tiếng Anh của nó, overloading thường hay bị nhầm lẫn với một thuật ngữ khác là overriding – cài đè. Vậy trước tiên hãy đi vào định nghĩa của chúng. Cài đè một phương thức nói tới việc cung cấp cách triển khai mới cho

Sử dụng từ khóa “super”

Từ khóa super đại diện cho lớp cha và có thể sử dụng để gọi tới phương thức cũng như khởi tạo tử của lớp cha. Hãy bắt đầu bằng những câu hỏi: Một lớp con kế thừa những trường dữ liệu truy xuất được cũng như các phương thức của lớp cha của nó. Vậy liệu

Đa hình

Ta bắt đầu chạm đến phần thú vị nhất của lập trình hướng đối tượng: đa hình. Đa hình Trước khi trình bày về đa hình, ta nhắc lại một chút về cách khai báo một tham chiếu và tạo một đối tượng. Trong ví dụ trên, tham chiếu w được khai báo bằng lệnh

Thừa kế

Hai nguyên lý thừa kế và đa hình của lập trình hướng đối tượng giúp ta có thể xây dựng chương trình một cách nhanh chóng và hiệu quả hơn, thu được kết quả là những mô-đun chương trình mà các lập trình viên khác dễ mở rộng hơn, có khả năng đáp ứng tốt

Lớp cha và lớp con

Trong toàn bộ bài học về kế thừa và đa hình, chúng ta sẽ học cách thực hiện những việc sau, cũng như khi nào thì nên làm: Định nghĩa một lớp con từ một lớp cha thông qua thừa kế. Gọi khởi tạo tử và phương thức của lớp cha, thông qua từ khóa super.